TẾT THÌ TẾT
hoangphu06
18 February, 2010 06:40
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
...Và rồi
tết cũng qua !
Chữ nhật trắng - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
05 February, 2010 15:24
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
chữ nhật trắng
nhìn tôi bằng tiếng thở dài
không biên giới
chữ nhật nâu
khép chặt
làm sao phấn son cho một tiếng cười
tôi đánh rơi tôi
bay lạc viền
vuông trống...
giữa không & một - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
31 January, 2010 08:23
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
bấy giờ là 5h10'
một con số một vừa đáp xuống mặt đất bằng lưng
không đến nỗi nào
dù sao
gọi là tinh mơ thường rất tuyệt
nó thơm tho mùi những đám mây
và sự tinh khiết của trắng
chẳng ai tước bỏ được ngày hôm qua của chính họ
vì thế
họ lặng thinh lên trời
bằng đôi cánh những số không
tất nhiên
giấc mơ thường thiếu ôxy và nước
những chiếc bóng bay chẳng bao giờ bay đến vô cùng
con số 0
biến thể và bắt đầu cần đến đôi chân
khi cái rùng mình và cái lực hút chết tiệt áp vào giác quan của nó
nó phải cấu vào những âm vọng
rồi
tự dối lòng
em
đã cùng ta ...
bây giờ là 5h11'
NÓ THẾ ĐẤY ĐỐ BIẾT - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
26 January, 2010 12:16
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Tớ vừa nghĩ ra và hí hửng với một đoạn kết
chợt thấy mình vô cùng quan trọng
chuyện gì thế nhỉ
cái gì thế nhỉ
con gì thế nhỉ
việc gì thế nhỉ
cứ hỏi thì cứ...gì thế nhỉ
vậy thôi nhỉ !
Ok !
nhưng nó bất đầu từ đâu
(nhất quyết không thêm từ nhỉ)
ừ nhỉ - đìu cộ ! tớ ghét cái từ nhỉ, nghe như cuộc sống chỉ biết bằng lòng !
tớ nằm ngay ngắn chán
rồi ngồi dậy ngay ngắn
rất có thể
trên một vòng cung nghiêng
bốn bức tường đóng khung những tiếng gõ tù túng
đứt đoạn từ đời
một cái bìa sách quá gợi
thiếu nữ yêu
một mắt
đôi chân dài gót nhọn xoay xoay tao tác địa cầu
từ tâm cái lỗ rốn
tung hoành tứ phương
phía cho đàn ông cắm hoa
phía cho đàn bà buôn thuốc súng
chiếc kim giây đứng khựng
mặt đất bình yên
lạ.
kết tuyệt,
nó thế đấy: đố biết !
HOANG DẠI MỘT KHÁI NIỆM - Hồ MInh Tâm
hoangphu06
17 January, 2010 16:01
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Mở ra từ nách hoang
một đôi mắt giữa những con mắt dại
mang màu khởi đầu
bỏ qua đôi tai thị phi và cái lưỡi đắng
ngàn năm rụng xuống
đâm chồi
(đâm chồi là hệ quả của việc tự xé rách thịt da, xé nát cái cũ - nghe ra kinh bỏ cha !)
em hay tôi, hay có thể
những vấn đề...thuộc phàm trù vân vân vân
cũng đã trồi lên từ một miền không vạch xuất phát
miền hoang dại
hay nói theo phương khác là hoang dại miền
cũng thế !
mà sao lại là hoang dai, hoang dại ? là khởi đầu hay là khái niệm
nếu từ vô thức sự sống cứ thế mà sinh sôi mà chết như thật
tất cả em
và tôi
và...
như chúng ta chiếc lá từng khép mắt
chiếc lá dại hiểu gì trước sự im lặng của tôi không nhỉ
(chạy theo lối mòn khó để lại vết đi - nhưng, phải giống người tôi không thể gọi nó là lá khôn - hèn nhẩy !)
tôi biết nó bắt đầu ngờ vực
...
chưa hết tím
đã xanh
rồi nâu
rồi lặng xuống
TÔI NO MỘT BỮA BUỒN - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
15 January, 2010 07:55
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
một đàn ông hầm hập
một đàn bà nhón nhén
một đứa bé lon ton
kéo ba chiếc ghế
một chiếc bàn kề bên cửa sổ
ngoài kia
hoa -lá - đá - nước và mây trời
đứng gió.
họ chung một thực đơn cuối tuần
váy 5, váy 6 loe xoe
tóc hoe hoe
da hơi nắng
giày đỏ
nơ buộc tóc cũng đỏ
???.
thi thoảng
nó thò tay nó nhín mẹ nó một cái
rồi rụt rè, ngó nghiêng...
(hình như nó đang muốn đi tè ?)
Bố nó chăm chú
ăn đủ thứ trên bàn
ăn luôn im lặng !
mẹ nó
lâu lâu quay cái nhìn sè sẹ
như muốn phân trần: thường thôi
tôi đầy bụng một bữa tối !
nói thật tớ chả muốn viết bài thơ này - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
10 January, 2010 12:45
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
nói thật,
tớ chả muốn viết bài thơ này
tớ nghĩ cứ để đấy, cứ lặng thinh đôi khi nó còn hơn
ví như:
ta bắt đầu buồn từ khi em biết nhìn trời mà hát
(nói thật tớ rất ghét cho cái từ buồn vào thơ...như thể họ hay nói thơ tha, thơ thẩn. ...nghe mà chán. sao họ không tinh ý... có khi cái thằng người tôi đây tình cảm thật thà hơn loài chó kiểng)
ta bắt đầu yêu mình khi em chán yêu ta- đại loại thế
ta si mê em vì em rất biết giận. - đại loại thế
ta lớn rồi nhưng hay nhớ mẹ, nhớ cha và buồn buồn khi nghe mẹ la
ta sung sướng cười khi nghe nhạc mới mẽ ( không hiểu bọn trẻ sao không cố gian lên tí nhể, cứ hô hét, giải thích nhiệt tình những điều không thể hiểu ) - đại loại thế
Ta không cười được khi cố gắng xem hài...chẳng lẽ phải mướn dăm ba đồng... đứa ngồi thoọc léc, đứa gãi lòng bàn chân...ôi, tốn lắm ! đại loại thế
...
rất nhiều đại loại.
...mà nghĩ chơi thôi chứ nói thật là tớ không muốn viết bài này
thật đấy !
CON BÉ - chùm thơ ngắn của HMT
hoangphu06
08 January, 2010 15:41
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
CON BÉ
Con bé sẽ mơ dài - mơ rộng
hôm qua nghe báo bão biển đông
ngồi ngóng bố
cả bờ
trắng...!
CỔ PHẦN HÓA SỰ BUỒN
có đôi lần
không xuể
ta mời gọi rùm reng cổ phần hóa sự buồn
nó tròn mắt : họ chỉ mua vui
!!!
GIAO THỪA
đêm 30
trượt qua 0 giờ
gió mông má dậy thì trở lại
ta một đời ngược gió
ừ, thì ...?!
LÀM THƠ
Kẻ làm thơ
đốt mình thành tro chữ
làm lễ nghi cho nhát cuốc hồi sinh
và làm thơ
đôi khi như bóc mộ
nhặt nhạnh mình
gieo
vãi
phía bóng đi
Eva - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
30 December, 2009 16:57
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Eva hoang dại
lá, đá, rong rêu, dây nhợ, chen chúc mái, nhà
trần truồng vuốt nắng
và cành khô và gốc tre và nhôm nhựa nghênh ngang và... quá tuổi
còng queo nằm
tựa, ý nghĩ
tự do
eva
khỏa thân tiếng, mời mọc tiếng
chim trưa
gã adam tỏ tình nàng bằng một rừng im lặng
eva mặc kệ
adam mặc kệ
nàng - sinh non một bầy
2-
eva thời xanh đỏ
em áo đỏ, quần hơi đỏ, dây khóa màu thịt da
anh áo xanh, quần hơi xanh ( tôi không nhìn dây khóa )
họ yêu nhau như cũ
họ không vào đây để chuyện lá, chuyện hoa
họ cắn
họ cắn
họ hạt dưa
và thổi
môi, mắt. lưỡi rơi rớt từa lưa
3-
eva khoe áo cưới, chụp áo cưới, cưới
lại gần
lại
lại ra xa
loanh quanh tuổi mục cây vô cảm
khắp thân nhìn mở miệng
cười
trăm năm
4-
Eva xỏa tóc nằm đếm gió
gã adam mặc
quần jean xanh mặc
áo thun đen
một đống ngồi - lặng thinh
huýt gió.
Cà phê Eva 27.12.09
MÙA GIÓ - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
21 December, 2009 13:21
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Chụm mấy ngọn sao
đêm cao nguyên
con đường mắc võng
đung đưa lòng
khách ru...
cứ ngỡ
không còn mùa lá
cho thu rơi rột roạt phía hiên nhà
hoang xa người nín tiếng một mình
trăng
cứ ngỡ
đất quen rồi khách quen
biết đâu vì quen mà lạ
như vì gần ...
mà xa
cao nguyên bây giờ mùa lá
bây giờ mùa gió
hè phố nghiêng những ô cửa nghiêng
lời hát cũ trái mùa chín rụng
em ơi buồn như đâu đó khánh ly
đêm bây giờ mùa gió
ta gửi yêu về một nghiêng bóng lay lay
LẢM NHẢM CÁI SỰ MÌNH - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
09 December, 2009 16:13
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Cái miệng, nếu chẳng dùng để nói, để ăn, để uống thì cả đời nó sẽ chẳng làm gì nên tội
(ừ mà nếu chẳng để làm chi thì mắc chi tốn cái hố to trước mặt tiền ? )
Trước một trí tuệ uyên bác, con tim bao dung cuồng nhiệt nhưng những lời nói chả lay động được gì nếu hai màng nhỉ hỏng
Quả tim, trái tim, con tim ... nó vừa thực vật vừa động vật ? vậy mà người ta hay trách móc nó
Nếu nói sai sự thật mà ai cũng gật thì thật sự phải xem lại mình
Không có việc gì khó...vậy sao lại có từ khó ? đúng là khó !
Đôi bàn chân dù trên cỏ hoang hay trên thảm đỏ cũng đồng ý nghĩa : đưa chủ nhân của nó nhích dần về cái chết.
Đôi bàn tay dang ra để đón nhận một bó hồng hay một liều thuốc độc cũng chẳng khác gì nhau sứ mạng của nó
(Còn lảm nhảm tiếp...)
Đọc “HUẾ NGÀY RÉT- Nhất Vương” và thất vọng !
hoangphu06
29 November, 2009 13:10
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Huế
Căn phòng trọ rách nát sau bão lại
sụt sùi
Người ta dùng tất cả những gì có thể hứng được nước mắt trời lã chã rơi rơi
Ngày dấu mình trong chăn
Đêm cuộn tròn tránh rét
Ước mơ gói gọn...chờ ngày mặt trời
Huế mộng Huế mơ
Huế bi chừ ướt sũng
Nón bài thơ còn duyên giữa những nhịp Tràng Tiền?
Sông Hương ơi em trôi về đâu?
Cô đơn những con đò trùm mền đợi khách
Lấp ló mắt nai,mái chèo co ro trong sướng gió vật vờ
Tôi tìm em hâm nóng câu thơ
Sưởi ấm lòng người lữ khách
giữa căn phòng rách, rét
Có một thằng vừa mơ vừa run... ( Nhất Vương )
Lạ nhỉ ? Sao không đến Hương Giang I, Hương Giang II Hotel, Hùng Vương hotel... mà ở ? để thấy Huế oai hơn, để không có những câu thơ bêu riếu về cái cái khổ hạnh của những con người, của nắng gắt, của gió rét nơi đây ? Rách nát tâm hồn đáng sợ hơn nhiều những mái rách mái rét kia chứ bạn nhỉ!
Những hình ảnh về con đò, chiếc nón bài thơ, áo dài...là đặc trưng cho vẽ hiền thục của Huế, lưu ảnh ấy là cảm hứng cho thi ca một thời xa lắm rồi của Huế, và đã được nhiều thi nhân nói về hình tượng này tuyệt lắm.
" Nón rất Huế nhưng đời không phải thế/ mặt trời lên từ phía nón em nghiêng..." ( Thu Bồn )
và : " Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó, có chở Trăng về kịp tối nay " ( Hàn Mặc Tử )...
Có lẽ: Cái rách nát, cũ mèm, chắp vá hình ảnh, ngôn từ một cách thiếu quan sát, thiếu tinh tế trong bài thơ này mới là điều đáng nói:
HUẾ MÙA RÉT ( tựa bài thơ của Nhất Vương ) ! đây cúng là ngữ cảnh bài thơ ra đời.
Mùa rét ở Huế thường bắt đầu từ tháng 10 âm lịch, cái rét nhỏ nhẻ, âm thầm mà thấm lắm, và, vào mùa rét ở Huế thì chỉ có mưa phùn, mưa nhỏ nhưng mưa dai dẵng.Là mưa phùn, mưa dai thì không thể có hình ảnh "...nước mắt trời lã chã rơi rơi..."
Nhưng vì:" ...Ngày dấu mình trong chăn/
Đêm cuộn tròn tránh rét..."
Đến với Huế, với con người, với thiên nhiên Huế mà chỉ " trùm mền mần thơ " thế thì quả là không còn gì để ta phải bình về những câu thơ thiếu quan sát, thiếu hiểu biết về hình ảnh trong ngôn ngữ ở đây nữa ?
thế nhưng, khổ quá khi phải đọc:
"Nón bài thơ còn duyên giữa những nhịp Tràng Tiền?"
Còn đấy, rét chả ảnh hưởng gì đến cái nón đâu ! mà thậm chí càng rét, càng mưa càng phải nghiêng nón che...là duyên đấy, chưa biết có duyên với tác giả hay không nhưng trước tiên là duyên với đất trời xứ Huế rồi đó.
Rồi:
" Sông Hương ơi em trôi về đâu?"
Con sông thì không thể trôi được, trôi con sông đi thì vùng ấy thành biển ư ? vậy dòng trôi hay có người em gái nào đấy vừa trôi mà tác giả đang đi tìm ?
"Cô đơn những con đò trùm mền đợi khách"
Đã là "những con đò" sao lại cô đơn ?
Từ bé đến giờ, chưa bao giờ thấy con đò nào "trùm mền đợi khách" cả ! Có chăng thì đấy là một ngày nắng đẹp họ mang chăn chiếu ra để phơi phóng thôi...Tác giả đang viết về ngày mưa rét ở Huế ?Thật oan cho những chủ nhân của những con đò không biết trân trọng gì "lữ khách"
Rồi đây nữa:
" Lấp ló mắt nai, mái chèo co ro trong sướng gió vật vờ"
Đố mà hiểu được ngữ cảnh này ! nhưng thôi, tác giả đã "hâm" lại những hình ảnh, câu chữ này như vậy thì phải cố mà đọc vậy!
... và lỡ rồi đọc hết luôn nhé !
"Tôi tìm em hâm nóng câu thơ
Sưởi ấm lòng người lữ khách
giữa căn phòng rách, rét
Có một thằng vừa mơ vừa run..."
MA NÚI - Hồ minh Tâm
hoangphu06
27 November, 2009 10:18
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
anh đến mùa
cúc mặt trời vừa ngả
vàng hôm qua, vãng đến sáng nay
vàng từ chân em, vàng tới chân mày của núi
giàng ơi
cúc quỳ chín mất rồi !
gió Tumơrông
gió KonPlong
ứ hự cõng tiếng chiều
chiêng...
chiêng...
em Lungleng, em Rơbăm gót trầm như môi
mắt trong như đêm
mắt hiền như trái núi
sao em buồn như trái núi
giọng bazan thiệt thà
ché cần em châm mừng khách xa
đốt em ngà ngà
em chiều chưa ngả
em đợi con nai, em chờ con báo, chờ trăng buôn em
về ngủ núi sau nhà
ơ hồn con nai
ơ hồn con báo
ơ hồn ma núi
sao nắng mưa một mình
nắng mưa một mình
chiêng
chiêng
chiêng...
11.09
BAO GIỜ TÔI NGANG 1 CHỈ VÀNG
hoangphu06
25 November, 2009 10:03
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Buổi sáng
khi thì năm
khi mười
mười lăm
có khi hai chục
buổi trưa
tôi hai mươi hăm mốt
chiều
tối
khi vắng tiếng bạn bè
mình tôi ngồi
bốn chục
tôi sống
chưa tới một trăm
cả ngày
hàng xóm cơ quan lầm rầm
"vàng cao xanh mặt"
- nghe đâu tiền triệu
đến bao giờ tôi ngang một chỉ vàng ?
11.09
BÊN CẠNH CHỖ NGỒI CỦA TRỐNG - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
19 November, 2009 15:11
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
em ạ
chúng ta từng nhấm nháp một vuông trời
giàn bông giấy bên đời bữa nọ
thơm
cái nhìn em
giờ đây.
bên cạnh chỗ ngồi của trống
bức tường run rẩy
Unbreak my heart !
nàng Toni Braxton đang chết
mặt ghế buồn
thênh
thênh
chưa,
chưa khi nào như thế
mình nhớ mình đến tệ
có gì đó như cánh buồm ngược gió
chở trời này
về em
11.09.SG
NÀNG ...?! - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
14 November, 2009 02:42
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Bài này tôi viết vì một năm tôi công khai yêu nàng, hê ha hi hi xí lố xì la cùng nàng "giữa ban ngày ban mặt" giữa bàn dân thiên địa ! Nàng là ai ? đừng hỏi ! vì tôi không nói đâu...e nàng thẹn ? Tội nàng ! Hãy đọc đi bạn, bạn sẽ biết nàng đáng yêu biết nhường nào !
...
Nàng
Có ngón mềm
Nên tóc tôi xơ gió
Môi nàng múm mím đỏ
Nên cái lưỡi tôi không thể ráp, thô
Cổ nàng non ngần ngật
Ôi nàng,
Cái nàng lưng vừa cong
Cái nàng mông mây mẫy
Và ôi cái khuôn ngực đầy
Đêm.
nàng lén vào chăn gối
Nàng cắt đôi đóa buồn
Và dâng tôi nhấm nhí nụ vui
Nàng buồn thay tôi
Nàng cô độc
Nàng khóc thay tôi và nàng cười rất kín
Mà thằng tôi bần tiện
Lúc vui vui chỉ loáng thoáng bóng nàng
Hãy đến đây
Tôi cần lắm, tôi cần nàng như thể...
Đại lộ buồn này riêng tặng nàng chơi
Và không chút ngượng ngùng và tôi sẽ
Yêu nàng !
Mê nàng !
Bằng cả lòng tham chiếm đoạt
Nhưng sẽ không bao giờ cưỡng hiếp nàng đâu
Thờ ơ nàng !
Đến nhé với buồn tôi !
14,11,09 SG
NGỦ ĐI CON CHÓ NHÀ AI - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
12 November, 2009 01:50
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Có đôi câu vắng lắm
con tắc kè tắc giọng giữa đêm không
ngủ đi Tâm !
ta ru đêm
từ tiếng hoại thai quẫy động
chưa chết được đâu khi còn thiết buồn lòng
ngủ ơi hình hài
mưa sẽ về thay mươi ngón dại
nắng sẽ về đồng mộ âm u
...
tiếng ru đã sờn
nghe cái buồn đã cũ
thương con chó nhà ai, hú vọng gọi trăng
ngủ đi
ơi con chó nhà ai !
NGÀY RIÊNG - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
28 October, 2009 11:07
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Ngày riêng
ta tựa lưng vào vào tấm quạnh hiu xám xịt
nhìn cái ồn ào choảng nhau gọi là phố.
những cười, những nói, những lạ, những quen
cái mắt nhìn chổi quét
ta cắn vào hồn mình
ít ra, chúa đã cho ta trí nhớ để mà quên
ta quàng tay qua bên trái, rồi bên phải
cái hân hoan không thèm trốn chạy
mà sấn sướt đồng tình ghì ta xuống
ta thấy từng cặp người
đứng, đi, chạy và cấu xé
và chia nhau chút tự do rách nát của mình
nắng.
hào phóng chia đều cho mọi chỏm đầu
nhưng trời không xóa được
trong tim người có hốc tối rất riêng
bởi thế, họ thường khỏa lấp nhau bằng lời hẹn
sẽ có một ngày nắng khác
ngày riêng
ta tựa vào hình như triệu triệu linh hồn rơm rạ
một cánh đồng màu xanh, mắt đỏ
gió lá mạ như lưng ngựa lành
chở khát đi
và rồi ta cũng nhớ
ta kiếm tìm hôm qua bằng cách lục tung lên mớ chữ cái
nhặt được chữ ω
và ta nhặt được chữ Σ
chắc chỉ còn thế
gối mỏi mệt - gối đầu lên giăng díu
tự hỏi
ngày riêng ... ?
ĐỪNG DẠI LÀM TIÊN - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
21 October, 2009 09:00
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
như thể là lần cuối ả làm người
ả thử cuộc
lên tiên
ả khuân cả thân núi về chắn ngang cửa trời
không nhìn xuyên được núi
y bất lực
nhắm mắt
chợt nghe núi lung
bay
đôi tay ôm
tiếng vườn quẫy đạp
hổ, báo, gấu, khỉ, rắn, đười ươi...
toàn loài quý hiếm
hợp ca dưới ngón tiên.
dại thế
sao phải làm tiên
sao phải ở xa
(sao phải...hình như trên đầu thiên hạ)
giấc mơ lượn lờ mây xám
nĩ non lời cỏ nâu
khóc thảo nguyên
khói chiều đã lâu không tắm gội
đá mồ côi
vã
mồ hôi
ngơ ngác
nhìn
tiên khóc...
TRĂNG MAI - Hồ Minh Tâm
hoangphu06
16 October, 2009 11:27
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
( đôi điều nghĩ về cái thiệt của Phụ Nữ )
Họ khéo ví mặt trời là cha
nên một đời chỉ đôi lần chịu khuyết
và Mẹ là trăng
nên thế
cứ hao gầy
Nhưng mẹ ơi
ngay ở trước bình minh rực rỡ
một khóe trăng mai
rọi ngày con.